NEW ORLEANS

Chúng tôi rất hồ hỡi trước khi đi New Orleans. Mục đích là để dự lễ hội Mardi Gras nhưng cũng có mong đợi xem New Orleans “Tây” như thế nào. Hy vọng cái chất Tây ở đó làm sống lại những cảm giác và kỷ niệm xưa khi còn ỡ Việt Nam cắp sách tới trường học tiếng Tây “je vais vous dire ce que me rappellent tous les ans…”, nghe nhạc Tây “Tous Les Garcons et Les Filles de mon age…”, “Tant que l’amour inondera mes matins…”. Ngày đầu tiên tới New Orleans, chúng tôi đi tìm ngay cái “Tây” dễ tìm nhất: cafe au lait. Ở đâu? Dĩ nhiên là ở Cafe du Monde.

Nhưng không được như ý. Suốt thời gian ở New Orleans, tôi thấy New Orleans không có vẻ gì là “Tây” hết. Đây dĩ nhiên là nhận định chủ quan cùa tôi (mới chỉ ở New Orleans có bảy ngày). Cafe au Lait ở Cafe du Monde uống giống cafe Mỹ, không giống như ở Việt Nam. Không giống (và ngon như) ngay cả cafe pha với sữa đặc ông Thọ tôi thường uống ở nhà.

Ngay cả cái tên của thành phố rất Tây “Orleans” cũng gần như ít được xử dụng. New Orleans tự đặt cho mình một cái tên mới “NOLA” (viết tắt của ba chữ New Orleans, Louisiana). Rất nhiều tên đường bẳng tiếng Pháp: Dauphine, Canal, Bourbon, Bienville Iberville v.v… nhưng không có nghĩa NOLA là “Tây”. California có nhiều tên đường tiếng Spanish nhưng Califonria không phải là một tiểu bang Spanish. Mọi người đều biết là đi tới đâu văn hóa Anglo Saxon cứ muốn lấn lướt (nhưng không tiêu diệt) những văn hóa khác. Người Pháp nếu không đấu tranh quyết liệt qua bao nhiêu năm, Canada có lẽ đã không có một Quebec đẹp và sống động như Quebec ngày nay.

Một thất vọng khác, chỉ đối với tôi thôi, là đi thăm vùng sình lầy của Louisiana. Tàu máy chạy giữa gìòng sông bề ngang bằng nửa sông Cửu Long. Suốt chuyến đi, hai giờ, người hướng dẫn chỉ tìm thấy có một con cá sấu. Chính tôi thì không thấy. Khi tôi hỏi, người hướng dẫn chỉ tay về một gốc cây “there there”. Tôi phải dùng óc tưởng tượng để hình dung một con tắc kè (nhỏ như vậy) nằm sát gốc cây, màu da tiệp với màu cây gỗ mục và bùn.

Lại “there there”, có ba con rùa nhỏ bằng bàn tay chen nhau nằm trên một khúc cây nhô ra khỏi mặt nước. Có lẽ là rùa nhập cảng vì mình quen với kích thước to lớn về mọi sự ở xứ này: cây Sequoia, trái dâu (strawberry), xe Tahoe SUV v.v… Giống gì cũng to lớn, sao cá sấu và rùa ở chỗ này lại nhỏ quá vậy?

Điểm nổi bật (highlight), và cũng là cực điểm (climax) của chuyến đi là lúc tàu đậu lại chỗ sáu con heo rừng. Nhưng tôi cảm thấy có cái gì không ổn. Tôi hỏi người hướng dẫn đây là heo rừng (boar) hay heo (pig). Qua cái cách chậm chạp và lừng khừng trong câu trả lời “boar”, tôi cảm thấy phải hỏi tiếp: heo rừng có thể sống dưới nước được sao? Không có câu trả lời, có thể ông này bực mình vì câu hỏi của tôi có lẽ để lộ sự thiếu hiểu biết của tôi chăng? Vì vậy tôi hỏi tiếp, sao heo rừng này lại không có răng nanh? “Đây là con cái cho nên răng nanh nhỏ hơn con đực” Câu trả lời không được thoả đáng đối với tôi. Cả sáu con đểu là cái hết hay sao? Khi Mai, vợ tôi đang cho một con heo rừng ăn, nó có hai màu đen xám và trắng và cách chúng tôi khoảng hai tới ba feet. Khi nhận đồ ăn, nó há mồm lớn cho nên tôi thấy tất cả răng của nó, nhỏ và rất đều. Tôi chỉ biết heo rừng qua National Geographic, nhưng chưa bao giờ thấy nó có hai màu và chưa bao giờ thấy nó không có răng nanh.  Những con heo này có vẻ rất thuần thục (domesticated) và sáng sủa.

Cái swamp (sình lầy) này không đáp ứng ước vọng của tôi, đã tưởng là được đi thăm viếng lãnh thổ của the Duck Dynasty. Nó không có ngay cả cái khung cảnh tĩnh mịch u ám và rùng mình của rừng tràm (chàm) Châu Đốc; sự vắng vẻ ở đó làm nổi bật màu trắng của con cò qua mấy hàng cây và sự tĩnh mịch u ám làm cho tiếng kêu của con hạt mang một âm thanh độc đáo của rừng sâu.

Mardi Gras 5 tháng 3, 2019 là ngày đại hội. Diễn hành khắp nơi nhưng chúng tôi không tham dự diễn hành. Ai đã đi dự Rose Parade ở Pasadena rồi thì it có muốn coi diễn hành ở những nơi khác. Chúng tôi xuống phố chen lấn như mọi người và với mọi người. Khi về lại khách sạn tôi tự hỏi do đâu mà chúng tôi cảm thấy hồ hỡi và hễ hã suốt ngày như vậy? Có lẽ là đám đông. Điều quan trọng là trong khoảng thời gian đó chúng tôi quên hết sự đời và quét sạch mọi ưu tư. Rejuvenated.

Một số hình ảnh đã được posted trước.

Luật Sư John P. Le Phong.

A MARDI GRAS VISIT TO NEW ORLEANS

Traveling is exploring and discovering. And discovering is never boring even if we are a little disappointed. We discovered that New Orleans, let alone Louisiana, is not French, even though we did find some hybrid “cultural” aspects here and there.

Start with the street names. It is called the “French Quarter” so all the streets names in the quarter must be French. When I first saw Dauphine Street, I almost jumped up saying to myself “hey here is something I know: it was the name of a city in Gigi”. Turned out there was no such city in Gigi, only Deauville and Trouville. Even in the French Quarter, the dominant and imposing structures are all American (meaning connected to English). Everyone speaks English. New Orleans even skips its French name and refers to itself as NOLA (New Orleans, Louisiana).

We wanted to visit the area of NOLA affected by the Katrina hurricane. We missed the bus and decided not to go when in a restaurant, we heard that residents of the area were unhappy with the tourists swarming the area. We took a tour to see the swamp instead, in hope of seeing something similar to Duck Dynasty Land and its characters.

We had no such luck. We cruised in a motorized flat bottomed boat up and down a large river, seeing one crocodile, so small and so blended in with the surroundings that I myself could not see it.  And three small turtles. The supposed highlight and climactic end of the trip was the boars. Six of them. Mai was thrilled with feeding one of the boars. It was bi-colored, white and dark grey, small and even-toothed. It was so domesticated and harmless that I was not sure they were boars. I probably have missed bi-colored boars and boars without fangs or tusks on National Geographic videos, even though I watched them a lot.

In preparation for the trip, I had bought a black beret and a red foulard for me, a red beret and a brown foulard for my wife. I planned to wrap the red foulard around my neck, roll up my white shirt sleeves above the elbow, put on my beret and sing a French song sous la fenestre somewhere (my imagination of course). Or at least walk around New Orleans with those outfits like everybody else. It was just that nobody else did.

On the official Mardi Gras day, I said to myself “f…k everybody else, I will wear my beret and red foulard and be a Frenchman for a day”. I had to abandon the rolled up sleeves though, as it was terribly cold.

We kept walking around and everywhere, passing through French Market twice, walking by Café du Monde (we had coffee there twice) and on Decatur Street four times, Frenchmen Street once (only because we did not want to come back), by St Louis Church three times (we did go inside the church). The sheer size of the crowd was exciting and energizing. We did not feel tired until late in the evening when we were already back in the hotel.

A few pictures have been posted.

John P. Le Phong, Esq.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

17 − five =